Mấy sinh viên nghèo đứng xung quanh ai nấy đều tròn mắt. Đây là Chủ tịch Hội sinh viên đấy!
Lâm Uyên dám nói thẳng mặt khó nghe như vậy trước bao nhiêu người, Phó Vạn Lý chắc chắn không thể coi như chưa có gì xảy ra. Không thì sau này gã cũng chẳng cần lăn lộn trong trường nữa.
Phó Vạn Lý bốc hỏa tại chỗ: "Lâm Uyên! Cậu đừng có được đằng chân lân đằng đầu!"
Gã chỉ thẳng vào mặt Lâm Uyên. "Cậu là cái thá gì? Một thằng học sinh cá biệt từng bị đuổi học mà cũng xứng ở đây chỉ tay năm ngón với tôi à? Tôi nói cho cậu biết, tôi chịu tới tìm người phụ trách đã là nể mặt các cậu lắm rồi! Tin hay không, chỉ cần tôi nói một câu, cả trường sẽ không có ai tới đây làm thêm nữa?"




